Nó lừ lừ từ phòng trong bước ra, buông thõng 1 câu: “Bà nghỉ rồi…” … Ngày bé nó sống trong khu tập thể nhà cấp 4, nhà nó cách nhà ông bà chỉ độ chục mét. Từ lúc nó bắt đầu biết nhớ mọi việc, nó đã thấy bà. Bố mẹ nó bận đi lo toan, kiếm tiền vì tương lai của nó (và của em trai nó sau này), nên nó chủ yếu ở với ông bà. Nó ăn với bà, ngủ với bà, được bà dắt theo đi chợ. Nó vẫn nhớ bà dạy nó đọc chữ, thằng bé lít nhít hơn 3 tuổi ngồi xoạc chân hết cỡ mà vẫn ngồi gọn trong tờ báo Quân đội nhân dân trải ra sàn nhà, chống 2 tay xuống và đọc to cho bà vừa ngồi đan vừa nghe. Giờ nhớ lại có khi cái bài báo đấy bà chả đọc mấy lần rồi, nhưng bà thích nghe nó đọc, và nó cũng thích “bà ơi con đọc báo cho bà nghe nhé”. Bà còn đưa cho nó đọc mấy quyển truyện từ “kinh điển” như “Dế mèn phiêu lưu ký” cho đến quyển ít người biết như “Chuyến đi của mày mạy”. Nó còn mò mẫm lôi được cả mấy quyển ca dao, truyện cổ tích, rồi cả thơ Tố Hữu nữa chứ. Hồi đó có lần k biết nó ăn phải cái gì, bị mất nư...
Ngày bé, con đã tin vào cổ tích, Phép thần tiên, Bồ tát, đức Chúa trời. Có ông Bụt hiền từ như trong truyện, Hiện bất ngờ khi nước mắt con rơi. Nhưng những ngày con vẫn còn tuổi chơi, Đã phải biết phân biệt đời và truyện, Vì hằng ngày đợi, chẳng ai xuất hiện... Mắt vẫn nhoà trong bóng tối chơi vơi. Khi còn bé con hay gọi "bà ơi!" Mỗi lần con bị "người đời" bắt nạt. Con lại nhận ra Bụt - Tiên có thật, Chẳng cần đâu những phép thuật thần kỳ. Ông dạy con tỉ mỉ từng bước đi, Bà dạy con tình người ấm lạ kỳ. Chẳng bao giờ bỏ mặc con thơ dại, Hay đòn roi, quát nạt, giống ... "con Ki". Con hiểu rằng ai rồi cũng phải đi. Tiếp sau bà, ông rồi cũng sẽ nghỉ. Nhưng con hứa, gia đình con sẽ khác, Sẽ lại tin vào cổ tích diệu kỳ! . (12 tháng 4 - tròn 1 năm dương lịch)
Comments
Post a Comment